Quyên nè!

Cũng hiện sinh mà bị mất source web!

Lại là tình yêu.

Published by

on

Một người đã 30 tuổi như mình, thì mơ tưởng gì về tình yêu đây? 

Những nhà tâm lý học, phân tâm học, nhà văn, nhạc sĩ, nghệ sĩ đều đã nhồi vào đầu mình rất nhiều lý giải về ý niệm tình yêu rồi. Nào là Chemistry, nào là cảm xúc, nào là sự hòa hợp, thế nào là giữ cho mối quan hệ lâu bền bằng sự điều chỉnh bản thân. 

Nhưng đó chỉ là nỗ lực của con người để cố gắng tạo ra những phản ứng sinh hóa ở trong cơ thể của mình để vượt qua ngưỡng tuôn trào oxytocin với một con người cũ. Mà nếu đối phương không cùng nhu cầu với mình sẽ là một bi kịch, khi nhiều nguyên nhân ở thế giới bên ngoài tác động vào tâm trí họ, và làm cho họ quên rằng, bản thân họ và người đi cùng họ cũng cần làm gì đó để được yêu. 

Tình yêu thuần khiết.

Ta nói như kẻ điên vậy.

Thế nhưng may mắn là đã đến tuổi này, mình vẫn còn cảm thấy tình yêu, ở những hình hài và mức độ khác với tình yêu mà mình cảm nhận vào những năm 19, 20 tuổi. 

Tình yêu của người đã 30 tuổi như mình là…

Tình yêu trong im lặng. 

Tình yêu thuần khiết. Yêu vì yêu thôi. 

Tình yêu không cần sự hồi đáp. 

Tình yêu không cần người khác phải làm gì đó cho mình. 

Tình yêu không cần sự chiếm hữu. 

Tình yêu thật chậm, mỗi ngày một chút. 

Thậm chí có ngày mình quên mình đã yêu. Nhưng cũng có ngày tình yêu tìm đến mình rỉ rả từng chút xíu. Tình yêu trải lên người mình một lớp mỏng như sương, chực tạn biến nhưng đồng thời cũng hiện hữu, mà chỉ những giây phút tỉnh táo, tinh tường bản thân mới có thể nhìn thấy và cảm thấy. 

Như lời hát của nữ ca sĩ du dương về tình yêu ngân nga và vuốt ve tâm trí mình. 

Thật kì lạ là mình vừa có thể làm người lớn, vừa làm trẻ con nũng nịu trong tình yêu này mà không ai chứng kiến. 

Và tình yêu của mình cũng không hướng đến một đối tượng cụ thể nào. Chỉ đơn giản là mình cảm thấy tình yêu. Thấy những gương mặt thân thuộc của 30 năm qua và tự thấy yêu. Tự thấy chemistry tuôn trào trong cơ thể. 

Có khi đây là loại tình yêu mình còn nợ tâm hồn và cơ thể mình. 

Mình đã gọi bản thân là “em” trong cả thập kỷ qua. 

Gọi em.

Làm những điều tốt nhất cho “em”.

Đưa “em” đến những nơi xinh đẹp.

Nói với “em” những điều ngọt ngào. 

Lắng nghe những tâm tư của “em”. 

Làm “em” hài lòng.

Trưởng thành cùng “em”. 

Và sẽ không ngừng yêu “em”, không ngừng chữa lành tổn thương của “em” bằng sự dịu dàng và kiên nhẫn. Không ngừng dẫn dắt “em” để “em” không tự làm mình đau.

Hóa ra, điều mình lo lắng khoảng 10 năm trước là không thể tìm được người có thể đối xử với các vấn đề của mình một cách kiên nhẫn và yêu thương, nay đã có lời giải đáp. Mình đã ở đó, vì “em” đã rất lâu rồi. 

Vì “em” đi tìm gốc rễ của vấn đề 

Vì “em” đi tìm lời giải cho các vấn đề

Vì “em” và kiên nhẫn bên “em” hơn 10 năm, từ ngày bắt đầu nhìn ra đau đớn và hoang mang của “em”.

Nhìn “em” yêu, và yêu “em” cùng lúc. 

Nhưng cũng có khi, mình đã khao khát một kiểu tình yêu như thế này quá mãnh liệt mà không được hồi đáp nên nó trở thành sự hoang tưởng của mình. Haha. 

Nhưng cũng có sao. Loài người là thế mà. 

Bất cứ thứ gì, có thể giúp mình đứng vững trên chân của mình, có thể giúp tâm hồn mình không sụp đổ, đều là chuyện nên xảy ra. 

Thế này quá đỗi dịu dàng. 

Thế này quá đỗi ngọt ngào. 

Phải không?

Em còn nợ tui một quyển tiểu thuyết. 

À! Thế hóa ra tình yêu này cũng cần có qua có lại. Tôi đã bắt đầu đòi nợ em rồi. =))

Leave a comment