Quyên nè!

Cũng hiện sinh mà bị mất source web!

HÀ GIANG HELLO DƯA LEO!

Published by

on

Chiêu lẩu thi

Nơi mẹ đến công tác là xã Nậm Ty của tỉnh Hà Giang, nơi có địa hình nhiều NÚI đồi và RỪNG. Vì một số lý do bảo mật thông tin cho thương hiệu nên mẹ không thể nói rõ về công việc mẹ làm, nhưng con có thể hiểu đơn giản là mẹ đến để cảm nhận vùng nguyên liệu trà, cũng như nghiên cứu thực tế để lấy tư liệu về làm đẹp cho một thương hiệu trà thuần thủ công của Việt Nam sắp ra mắt. Ở nơi có rất nhiều cây trà cổ thụ đã sống hơn sáu trăm năm tuổi. Nghĩa là còn sống lâu năm hơn ông nội gấp trăm lần đấy. Nghe hấp dẫn không? 

Còn bây giờ mẹ mời con cùng xem những thứ mẹ được nhìn thấy và trải nghiệm trong quá trình làm việc ở đây nhé.

NHỮNG CUNG ĐƯỜNG VÀ QUANG CẢNH Ở ĐÂY

Nơi mẹ đến có độ cao trung bình từ một ngàn đến hai ngàn mét từ mực nước biển. Thời tiết lúc nào cũng mát lạnh. Xung quanh nhìn đâu cũng thấy toàn núi đồi trập trùng. Mẹ được lần đầu tiên nhìn thấy ruộng bậc thang, đứng ở sườn núi nơi sương và mây bay thẳng vào người. 

Thảm thực vật đa dạng cực kỳ. Trên một thân cây mà có đến vài chục loại rêu và địa y sinh trưởng. Các tảng đá cũng phủ đầy rêu. Thậm chí còn những cây dương xỉ cổ cao ơi là cao mà mẹ chưa bao giờ nhìn thấy. 

NGƯỜI DÂN Ở ĐÂY CỰC KỲ THÂN THIỆN

Nơi đây là khu vực sinh sống của người Dao Đỏ. Mẹ cùng các cô chú ở lại trong nhà của người địa phương. 

Chủ nhà rất thân thiện, họ mến khách và luôn cố gắng giúp khách đến ở trong nhà thoải mái nhất có thể. 

Mẹ còn được ghé thăm một trong những cụ bà sống lâu nhất ở làng, cụ đã 69 tuổi và sống có một mình trên một ngọn đồi. Cụ tự trồng rau nuôi gà, tự lấy củi và đi rừng rất giỏi. 

VĂN HOÁ, TẬP TỤC VÀ SINH HOẠT

Trong nhà họ có một bếp lửa gần như là luôn cháy sáng, giống như trái tim của ngôi nhà. Vì thời tiết khá lạnh nên mọi người rất thích ngồi quanh đống lửa để vừa sưởi ấm, vừa sinh hoạt ăn uống cùng nhau. Hàng xóm cũng hay sang nhà nhau chơi, uống trà, rượu và trò chuyện cùng nhau.

Ở đây họ ăn lễ cưới những ba ngày ba đêm, uống rượu mừng và ăn rất nhiều heo gà. Có khi lên đến mổ đến cả trăm con heo, tiếng hát giao duyên của họ từ chỗ lễ cưới vang lên tới tận những đỉnh đồi xung quanh.

TRANG PHỤC

Người Dao Đỏ sử dụng trang phục truyền thống của họ trong hầu hết nhiều hoàn cảnh. Họ có khăn đội đầu, nữ thường đội khăn cả ngày khi đi ra đường. Áo yếm với các mảnh hoa văn bằng nhôm đính trên yếm, loại này thì thường sử dụng trong các dịp đặc biệt hơn như hội làng, ma chay, cưới hỏi. Áo khoác có một tà sau dài và 2 tà trước cột ngang eo ra sau lưng và có hoa văn truyền thống được thêu tay, loại này thì được sử dụng thường ngày trong lúc nấu bếp, chăm gia súc, đi núi hái trà, v.v… 

Mẹ được mặc trang phục của họ trong quá trình làm việc và thấy trang phục này rất thú vị, vừa giữ ấm trong thời tiết se lạnh để làm việc hằng ngày, họ nổi bật trên nền màu sanh thẫm của núi rừng bằng màu đỏ của khăn đội đầu và viền áo.

ĐỘNG VẬT ĐÁNG YÊU

Ở đây chó mèo và trâu lợn cũng đều rất dễ thương. Chó của nhà hàng xóm cũng hay qua ăn ké cơm của nhà nơi mẹ ở.

ĐI BỘ RẤT NHIỀU

Vì tính chất công việc của mẹ nên mẹ phải đi bộ và leo núi với đoàn lên những đồi trà rất cao. Có hôm đi bộ và leo núi cả ngày những mười mấy kilomet, có hôm thì địa hình hiểm trở, leo qua những tảng đá cao và mẹ tiếp đất bằng mông mấy lần. Nhưng tối về ăn no lại lăn ra ngủ ngon lắm. 

Đồ ăn ở đây rất ngon, mẹ được ăn một loại rau lá dương xỉ non gọi là rau lá dơn. Lợn ở đây cũng thích ăn lá dương xỉ đấy.

các cô chú chào con nè!

Dưa Leo ở nhà ngoan nhé, Tối mai mẹ về đến nhà rồi!

Yêu con!

Leave a comment